Cánh tay đặt trên vai ta, chậm rãi rơi xuống…
“A nương, khúc hát ru dỗ trẻ này, người có thể hát lại cho Chiêu nhi nghe một lần nữa không?”
Xa xa truyền đến tiếng trống chiều, từng tiếng từng tiếng nện thẳng vào tim.
Ta khẽ khàng cất lên khúc hát ru ấy, hết lần này đến lần khác.
Cho đến khi hoàng hôn buông xuống, cho đến khi sao trời đầy trời.
Cho đến khi hơi ấm của chàng, dần dần tan biến trong đêm xuân này.
Ta nhẹ nhàng đặt chàng xuống giữa sân.
“A Chiêu, chàng nhìn xem, đêm nay trăng tròn thật đó…”
19
Cây ngô đồng, canh ba mưa rơi.
Ta lại một lần nữa giật mình tỉnh giấc lúc nửa đêm.
Đẩy cửa ra, sân viện trống trải không một bóng người.
Ta nghĩ, ngày mai phải đi hái ít thảo d.ư.ợ.c về, trồng lại.
Tàn tường nơi hậu viện vẫn chưa dọn dẹp, đợi xây xong rồi, lại đi mua thêm gà vịt về nuôi.
Ba năm đã trôi qua.
Tiểu viện này cũng đã có hàng xóm.
Lác đác dựng lên cả một dãy nhà.
Đó là ba năm trước, sau khi triều đình cấp ngân khoản, dựng lại cho dân gặp nạn.
Ta đã vô số lần tự hỏi mình, nếu ngày đó hai nha dịch kia chờ dưới chân núi, cùng ta đi tìm Thẩm Lâm Chiêu, thì chàng có phải đã không c.h.ế.t rồi không? Không có nếu như.
Tiếng trống chiều hôm ấy, là vì triều đình phái khâm sai đại thần, đích thân áp giải lương cứu trợ đến.
Tất cả mọi người đều nhìn thấy hy vọng sống sót.
Họ hô to vạn tuế, quỳ xuống lạy ba lần.
Quên mất rằng còn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chim-nhan-tro-ve/5301731/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.