Vội đến mức khi ta ngẩng đầu nhìn chàng, chỉ thấy vành tai chàng đỏ bừng.
Con người này đúng là…
Quan tâm thì cứ nói là quan tâm đi.
Còn cứ nhất quyết cãi thêm vài câu làm gì.
Nói cũng lạ.
Từ sau lần có kinh ấy, cách ba tháng liền đều không thấy nữa.
Giữa tháng thứ hai, ta đang phơi thảo d.ư.ợ.c.
Thẩm Lâm Chiêu nhìn ta một cách kỳ quái,
“Ngươi không có cảm giác gì sao?”
Ta khó hiểu: “Cảm giác gì?”
“Cái kỳ tín của ngươi…”
Ta chợt hiểu ra.
Tháng trước hình như đúng ngày này thì phải.
Nguyệt sự, mỗi tháng một lần.
Tháng này đến kỳ, sao lại chưa tới? Thẩm Lâm Chiêu nhìn ra nghi hoặc của ta.
Bảo ta đừng lo.
Nói đây là chuyện bình thường, chờ thêm một thời gian rồi xem.
Giọng chàng rất dịu dàng, rất kiên nhẫn.
Làm ta còn thấy hơi không quen.
Đến tháng thứ ba, nguyệt sự của ta vẫn chưa tới.
Ta còn chưa kịp nhảy dựng lên, Thẩm Lâm Chiêu đã ngồi không yên trước.
Đang yên đang lành lại đòi bắt mạch cho ta.
Bắt rất lâu, lại tặc lưỡi một tiếng.
Miệng lẩm bẩm: “Sao lại hàn cung nặng thế này…”
Từ đó về sau, chàng không cho ta chạm vào nước lạnh nữa.
Ta muốn giặt đồ, chàng một tay giật lấy,
“Nữ t.ử thì có mấy sức, chuyện này phải để bọn lão gia chúng ta làm!”
Còn bắt ta uống đủ thứ t.h.u.ố.c kỳ quái.
Đắng muốn c.h.ế.t.
Uống liền một tháng.
Nguyệt sự cuối cùng cũng tới.
Mức đau còn nhẹ hơn trước không ít.
Ta chân thành khen chàng:
“Được lắm Thẩm Lâm Chiêu, cũng có mấy ngón nghề đấy.”
Chàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chim-nhan-tro-ve/5301727/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.