“Ngươi nói xem, sao ta lại không được sinh ra trong nhà giàu có?”
“Có khi sinh ra trong nhà phú quý chưa chắc đã là chuyện tốt.”
Giọng chàng trầm xuống, xen lẫn tâm sự.
Ta hoàn toàn không nhận ra, tặc lưỡi một tiếng:
“Ta đã nói quá khứ của ta rồi, đến lượt ngươi.”
Ai ngờ được, hai người sống chung dưới một mái nhà, suốt hai năm trời, lại chưa từng hỏi quá khứ của đối phương.
Thẩm Lâm Chiêu không muốn nói.
Ta thì không vui.
Ta đã nói, chàng nhất định phải nói: “Mau kể cho ta nghe, ta mặc kệ.”
Ta kéo tay áo chàng lắc lắc như làm nũng.
Không để ý tai chàng hơi đỏ lên.
“Được rồi được rồi.”
Chàng không kiên nhẫn gạt tay ta ra:
“Tiểu gia ta nói thật với ngươi, ta là võ tướng Trường An, là đại công t.ử của Thẩm gia.”
Chưa từng nghe qua, nhưng võ tướng Trường An với Thẩm gia nghe đã rất hào môn.
Ta đ.á.n.h giá chàng từ trên xuống dưới.
Vẫn là quần áo vá chằng vá đụp.
Vẫn là gầy gò vàng vọt.
Rõ ràng là không tin.
“Nếu đã là hào môn, sao ngươi lại sống t.h.ả.m thế này?”
Chàng quay mặt đi, hừ hừ hai tiếng.
“Ngươi biết cái rắm gì, ăn được khổ trong khổ mới thành người trên người.”
“Tiểu gia ta bây giờ ra ngoài trải đời, sau này mới về thừa kế gia nghiệp.”
Ta bừng tỉnh đại ngộ.
Nghe cũng có lý.
Cửa miệng đã mở, chiều hôm đó, chàng vì ta vẽ nên một thế gia đại tộc hoa đoàn cẩm tú.
Cửa cao nhà rộng, phụ nghiêm mẫu hiền.
Còn có một người đệ đệ võ nghệ cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chim-nhan-tro-ve/5301726/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.