"Từ khi nào vậy?"
"Ngày hai mươi ba tháng Chạp năm ngoái, nàng ấy đứng trên tuyết cho chim ăn, mặc chiếc áo màu vàng hạnh, đưa cho mạt tướng một củ khoai lang nướng nóng hổi. Kể từ ngày đó, mạt tướng luôn muốn được gặp nàng."
Ta nhìn hắn, bỗng nhớ tới Tiêu Minh Uyên cũng từng như vậy, đem từng chi tiết nhỏ nhặt khi mới gặp ta ghi nhớ rõ ràng.
Ta trầm giọng hỏi: "Nếu ta gả muội ấy cho ngươi, ngươi sẽ đối tốt với muội ấy cả đời chứ?"
Hắn lập tức quỳ xuống đất, thần tình xúc động, nói năng lộn xộn: "Mạt tướng... mạt tướng nhất định sẽ đối tốt với Cẩm Sắc cô nương, tiền mà mạt tướng kiếm được đều đưa cho nàng ấy, nàng ấy nói sao thì là vậy. Tóm lại, chỉ cần Cẩm Sắc cô nương bằng lòng gả cho mạt tướng, mạt tướng xin lấy tính mạng thề với trời đất, đời này tuyệt không để nàng ấy chịu một chút ủy khuất nào."
Ta mãn nguyện gật đầu. Nhưng vẫn bắt hắn viết xuống một tờ khế ước. Nếu hắn phụ bạc Cẩm Sắc, cho phép Cẩm Sắc được hòa ly, tất cả điền sản cùng tiền tài cũng phải thuộc về Cẩm Sắc.
Sau khi Lục Chiêu đi, ta ngồi một mình dưới hiên rất lâu.
Đến giờ dùng bữa tối, ta kéo Cẩm Sắc cùng ngồi xuống, đem tâm ý của Lục Chiêu kể lại tường tận, "Ta đã dò hỏi kỹ càng rồi, hắn gia cảnh thanh bạch, cha mẹ mất sớm, là người chính trực lương thiện, dựa vào quân công mà có được tiền đồ, muội gả cho hắn, ta rất yên tâm."
Cẩm Sắc hoảng loạn đứng dậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chieu-tuyet-bat-quy/5277562/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.