Ngoài cửa sổ tuyết lại rơi. Ta nhìn Cẩm Sắc thắp sáng l.ồ.ng đèn dưới hiên, chợt cảm thấy mùa đông này dường như cũng không quá khó khăn để vượt qua. Ít nhất, vẫn còn có người dùng cách vụng về nhất để yêu thương ta.
5.
Tuyết lớn rơi liền ba ngày.
Ngày thứ tư trời quang mây tạnh, ta và Cẩm Sắc ra hoa viên hái Hồng Mai.
Đến bên thủy tạ, lại thấy Tiêu Minh Uyên đang đứng một mình bên cầu ao. Hắn quay đầu nhìn thấy ta, ánh mắt khựng lại, "Sao lại mặc đơn chiếc thế này?"
Hắn theo bản năng đưa tay định chạm vào tay áo của ta, ta nghiêng mình né tránh. Bàn tay Tiêu Minh Uyên khựng lại giữa không trung, đáy mắt thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp.
Ngày trước nếu ta trốn hắn, hắn nhất định sẽ đuổi theo ôm thật c.h.ặ.t cho đến khi ta không nhịn được mà bật cười mới thôi.
"Chẳng phải Vương gia nói đi chọn vải sao? Sao lại đi tới đây rồi?" Giọng của Khương Trĩ vang lên từ phía sau.
Nàng ta xách váy đi tới gần, nhìn thấy mấy cành Hồng Mai trong lòng ta, đôi mắt chớp chớp: "Hoa này thật đẹp, A Trĩ cũng muốn!"
Tiêu Minh Uyên đầy vẻ nuông chiều nắm lấy tay nàng ta: "Vậy ta đi bẻ vài cành cho nàng."
Ánh mắt nàng ta đảo quanh, dẩu môi: "Nhưng người ta chỉ muốn mấy cành trong lòng tỷ tỷ thôi."
Tiêu Minh Uyên thoáng do dự, nhìn ta đầy vẻ khó xử: "Vương phi, nếu A Trĩ đã thích, nàng cứ đưa cho nàng ấy đi. Chỉ là vài cành Mai thôi mà, trong viện thiếu gì, nàng ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chieu-tuyet-bat-quy/5277561/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.