Con trai chớp mắt đã ở trong tay người khác, hai ông bà lại không có cách gì.
May mà thái độ của vị thượng tá đã đoạt lại quyền chủ động còn cung kính hơn trước, một lần nữa bảo đảm không có một chút ác ý nào với Đường Vũ, hơn nữa đối xử tuyệt đối thật lòng.
Tâm trạng anh tốt ra sao, thì tâm trạng hai vị phụ huynh nhà họ Đường tệ bấy nhiêu.
Tận mắt thấy con trai mình rướn lên hôn người khác, quả là rét lòng muốn chết.
Trong mắt họ, con trai là một đứa bé chưa hiểu sự đời.
Mọi người cuối cùng cũng đạt được thống nhất, về nhà họ Đường trước.
Còn chuyện Ian nói hai Đường Vũ là một, còn là người yêu của anh, thì cần đợi sau khi Đường Vũ hồi phục ký ức mới chứng thực.
Trên đường về, Đường Vũ nhìn thấy chiến thần đứng trên quảng trường ngoài sảnh tiệc.
Cơ giáp màu vàng đứng thẳng bá đạo, có lẽ do sức tiếp đất quá lớn, chân đã lõm sâu xuống, khe nứt bị dồn ra kéo dài đến tận bậc thềm trước cửa.
Ánh sáng màu vàng dịu dàng lóe lên, thỉnh thoảng rọi sáng mặt Đường Vũ.
Trong mắt cậu hiện lên chút mù mờ.
Thấy chiến thần dường như có ảnh hưởng đến Đường Vũ, Ian hỏi cậu: “Muốn lên không?”
Đường Vũ gật đầu, sau đó nói ra lời làm ba người tại đó đều chấn động, “Tôi từng điều khiển nói.”
Hai vợ chồng nhà họ Đường kinh ngạc, con trai nói từng điều khiển chiến thần?
Từ đầu đến cuối chỉ nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than/3296763/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.