Cái gì?
Đường Định Tín không dám tin vào những gì mình nghe.
Ông vẫn chưa đến tuổi nghe ra ảo giác chứ!
Để con trai mình làm bạn đời cậu ta?
Tạm không nói liên hôn giữa các liên bang phải đi qua những trình tự phức tạp, con trai của ông thậm chí không quen biết người này, nói gì đến bạn đời!
Lại nói, thỉnh cầu? Có kiểu thỉnh cầu thế này sao?
Sát khí bừng bừng lao vào bữa tiệc người khác tổ chức, đánh nhau với cha của bạn đời trong lòng?
Ian Clermont biến mất hai năm chắc sẽ không bị kích thích tinh thần ở chỗ nào rồi chứ!
Sắc mặt Đường Định Tín thay đổi liên tục, nhưng dù sao con trai mình đang ở trên tay người khác, ông vẫn kiêng kỵ điều này, vì thế không lập tức cự tuyệt, sợ sẽ chọc giận đối phương, mà muốn thông qua phương pháp khác để vị thượng tá trước mặt từ bỏ suy nghĩ không thể đó.
Đường Định Tín nói: “Thỉnh cầu của cậu quá đột ngột, trước đó, cả hai còn chưa từng gặp mặt, thậm chí tiểu Vũ không biết tên của cậu.”
Mắt Đường Định Tín nhìn lên Đường Vũ, hy vọng con trai ông có thể kiên định cự tuyệt lời cầu hôn đột ngột này.
“Con biết tên anh ta.” Đường Vũ bị hai người dùng ánh mắt mong đợi nhìn chằm chằm đột nhiên mở miệng: “Thượng tá Clermont.” Ngừng một chút, bổ sung, “Ian.”
Đối với người khá thân cận, chuyện trực tiếp gọi tên cậu biết.
Từ trong lòng cậu đã muốn thân cận người này, cho nên cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than/3296762/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.