Cảm giác hỗn loạn kéo dài và quái dị khiến thân thể cùng tư duy đều khó chịu chưa từng có, ngay cả ký ức cũng sắp bị hỗn loạn, Đường Vũ chỉ muốn ngất đi.
Đột nhiên, thân thể bị kéo đi, Đường Vũ nén khó chịu mở mắt ra, phát hiện mình đã bị kéo đến cạnh Ian.
Không thấy rõ vẻ mặt anh, chỉ biết ngay sau đó, cậu đã được một đôi tay mạnh mẽ ôm lấy.
Sau đó cậu mới phát hiện, cảm giác sống chết không rõ đã giảm đi không ít.
Cậu biết đây là tác dụng tâm lý.
Cậu an tâm ôm lấy anh, đợi cảm giác đó qua đi.
Vì cảm giác về thời gian cũng bị nhiễu loạn, Đường Vũ không biết rốt cuộc đã qua bao lâu, cuối cùng họ mới thoát khỏi thời không nhiễu loạn.
Đáng mừng là, nơi này quả đúng như Danny nói, không có nguy hiểm gì.
Chỉ không biết bọn họ còn có thể ở trong cơ giáp bao lâu, không biết khi nào họ sẽ bị cơ giáp bài xích.
Đường Vũ cưỡng ép mình tập trung lên việc thu thập số liệu.
Thời gian có hạn, cậu không thể bị thân thể này làm liên lụy tiến độ.
Đã không thể liên lạc với đám người Phùng Dương, may mà bên cạnh cậu, có người có thể khiến cậu an tâm nhất thế giới, cho nên cậu cảm thấy lúc này mình không có gì sợ hãi, càng chưa từng nghĩ nếu không thể thoát khỏi nơi này thì sẽ ra sao. Cảm giác thời gian dần trở lại, Đường Vũ lại dễ chịu hơn không ít.
Đợi sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than/3296734/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.