Đường Vũ không biết chút gì về nấu ăn, kiếp trước lúc trạch trong nhà, thỉnh thoảng còn làm này làm nọ, nhưng bây giờ nghĩ lại, cứ như một giấc mộng, ai lại nhớ trong giấc mộng mình nấu món gì chứ.
Vì cứ quên những ký ức trên trái đất một cách bất thường, Đường Vũ mơ hồ suy đoán, chẳng qua cậu không cách nào chứng thật, tạm thời cũng không muốn chứng thực suy đoán đó.
Tay nghề Emir đúng như đã nói, không tệ.
Trong quân khu không cho phép uống rượu, mọi người nếm trà Ian pha, người đàn ông này không có quá nhiều sở thích sinh hoạt, chỉ hơi có hứng thú với uống trà.
“Lần trước gặp mặt đã gần mười năm rồi.” Emir cảm thán.
“Đúng đó, ai có thể nghĩ cậu vừa đi đã tám năm.” Phùng Nghị cũng cảm khái, sau đó bỗng cười nói: “Chúng tôi đều cho rằng cậu định di dân đến Oum không về nữa chứ.”
“Sao có thể?” Emir tỏ vẻ kinh ngạc, quay lại nhìn Elijah đang nghe họ nói chuyện, rồi lại quay về nói với Phùng Nghị: “Tôi không định tìm một người Oum làm bà xã, bọn họ đều quá xấu.”
“Không đến nỗi đó đi.” Phùng Nghị vỗ hắn một cái, “Nếu bị người ở đó biết sẽ đánh cậu đó.”
Vì thói quen sinh hoạt của các liên bang cùng hoàn cảnh sống khác nhau, tướng mạo cũng có khác biệt lớn.
Người Hick là Đường Vũ thấy thuận mắt nhất, tướng mạo bình thường tương tự với người trái đất, Rice cách Hick không xa, có lẽ vì nguyên nhân này, tuy có chút khác biệt nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than/3296733/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.