“Anh rể” Lúc Dương Kiến Nghiêm tới trước cửa cục cảnh sát, Cao Thúy Ngân vừa đưa Hứa Khinh Tử từ bên trong ra ngoài.
“Xong rồi, xong hết rồi” Hứa Khinh Tử cứ như hồn bay phách lạc, sau khi nhìn thấy Dương Kiển Nghiêm liền nhảy bổ vào lòng anh khóc nức nở.
Dương Kiến Nghiêm ôm Hứa Khinh Tử, nhẹ nhàng vỗ lưng cô.
“Chị em làm sao?” Dương Kiển Nghiêm ra hiệu hỏi.
“Chị phải tiếp nhận điều tra, khoảng thời gian này không được rời khỏi Hải Kinh, nhưng mảnh đất đó, bây giờ đã bị tịch thu rồi.”
“Dương Kiến Nghiêm, xong hết rồi.” Hứa Khinh Tử nghẹn ngào nói. Bận rộn gần cả tháng, tất cả đều hợp pháp, đến giờ lại thành công cóc.
Trong lòng Hứa Khinh Tử vô cùng khó chịu, chủ yếu là mảnh đất đó, từ lúc vừa bắt đầu nhận đến khi lên kế hoạch, cô bỏ ra tâm huyết rất lớn.
“Ngoan nào, không sao cả. Anh có thể xử lý” Dương Kiến Nghiêm dịu dàng dỗ dành.
Mà lúc này, cửa lớn cục cảnh sát mở ra, Đường Húc đi ra từ bên trong, cùng với Đường Húc còn có bố anh ta là Đường Phúc Giàu và thị trưởng Tần.
“Cao Thúy Ngân, em đưa chị em về nghỉ ngơi trước” Dương Kiến Nghiêm nói với Cao Thúy Ngân.
“Ừm được” Cao Thúy Ngân nhìn đám người Đường Húc, sau đó gật đầu, quay lại dặn: “Anh rể, anh cũng cẩn thận”
Chờ hai người họ đi khỏi, Dương Kiến Nghiêm mới tiến về trước.
“Tôi là Dương Kiến Nghiêm, chắc các người còn nhớ chứ?” Dương Kiến Nghiêm nói với Đường Phúc Giàu và thị trưởng Tần. Đường Húc không biết nhưng hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-ngao-the/835950/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.