Đàm Hưng vẫn không đồng ý. Một tên quán quân đấu vật tự do đứng ở đó cười càng thêm càn rỡ.
“Đàm tổ”
Một người trung tuối đi tới bên cạnh rồi ghé sát tai Đàm Hưng nói vài câu, con ngươi Đàm Hưng lập tức co lại.
Ông ta ngẩng đầu, nhìn quán quân đấu vật tự do đầy vẻ đắc ý, thản nhiên nói: “Bên phía tôi có một người trẻ tuổi, chỉ eầi đánh bại hắn, tôi sẽ cô ¡khai thừa TA Thập Nhị Lộ Đàm Thoái chỉ là cái danh hão, kém h: đấu vật tự do”
Lời này vừa nói ra, cả phòng luyện võ đều yên tĩnh.
Những người của Đàm thị đều trợn mắt há hốc mồm.
‘Đùa kiểu gì vậy?
Đàm Hưng đang đùa kiểu gì vậy?!
Ông ta muốn lấy danh dự của cả Đàm thị ra làm trò đùa.
sao?!
Cho dù ông ta là người nói một trong tộc Đàm thị không ai dám nói hai, nhưng trò đùa này cũng không khó tránh khỏi quá lớn rồi.
‘Vừa rồi, mấy người trẻ tuổi bọn họ đều bị đánh bại, căn bản không phải là đối thủ của người ta, trong tầm tuổi này có mấy người lĩnh ngộ được tinh túy của Đàm Thoái chứ?
“Lời này là thật sao?”
Trên mặt quán quân đấu vật tự do kia mừng rỡ: “Ông Đàm, ngài chính là người đức cao vọng trọng, nói rồi thì không thể đổi ý đấy!”
“Không đổi ý”
Đàm Hưng nói: “Từ trước đến nay, tôi nói chuyện luôn giữ lời, chỉ cần cậu đánh bại hán, thậm chí có thể giết chết hán, chỉ sợ cậu không có bản lĩnh này thôi”
“Hừ, bảo hắn ra đi!”
Đàm Hưng gật đầu, quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433159/chuong-666.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.