Môi Lâm Vũ Chân giật giật, không biết có nghe được lời Giang Ninh nói không, trong miệng nói mớ, vẫn là nói những danh từ chuyên môn về chuyện trong công ty mà Giang Ninh nghe không hiểu nổi một từ nào. Hản hơi dở khóc dở cười tắt đèn, ôm cô đi vào giấc ngủ bình yên.
Một đêm yên bình.
Lâm Vũ Chân dậy từ rất sớm, lảng lặng rúc trong lòng Giang Ninh, đây là thời gian thoải mái nhất trong ngày.
“Anh dậy rồi à?”
Thấy Giang Ninh mở mắt, khóe mắt Lâm Vũ Chân giống như trăng lưỡi liềm, đầy dịu dàng: “Tối hôm qua anh nói mớ”
“Thật không?”
Giang Ninh nói: “Anh nói gì vậy?”
“Anh nói, cả đời này cũng sẽ không rời khỏi em”
“Đó không phải nói mớ”
Giang Ninh mỉm cười xoa tóc Lâm Vũ Chân, ngửi hương thơm trên tóc: “Đó là lời nói thật lòng đấy”
Lâm Vũ Chân rất muốn cả đời này đều hạnh phúc năm trong lòng Giang Ninh như lúc này!
Hai người rời giường, rửa mặt rồi đi ăn cơm.
Giang Ninh đưa Lâm Vũ Chân qua công ty lại chuẩn bị lên đường, đi một chuyến tới Đàm thị ở Bắc Sơn.
Hắn vốn định đi tới Thịnh Hải, tìm Diệp Sơn hỏi thử xem lai lịch của hai người có hình xăm Hồng Vân là gì, nhưng suy nghĩ lại, Diệp Sơn biến mất khỏi giới giang hồ nhiều năm, sợ rằng cũng không biết.
Mà Đàm Hưng ở trong trường phái Bác Thối lại có danh vọng cực cao, quanh năm đều ở trong giới giang hồ, tất nhiên trong chuyện này sẽ biết càng nhiều hơn.
Giang Ninh không hề do dự, cũng không dân theo người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433158/chuong-665.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.