“Cậu nói bậy bạ gì vậy!”
Lưu Dương vừa nghe liền cuống lên, quay đầu nhìn người đi tới: “Con trai nhà tôi mới sẽ không làm chuyện xấu đâu, cậu bớt đứng đó nói bậy đi!”
“Ha ha ha, tôi cũng đâu có nói bậy, có người đi Đông Hải đã gặp Lưu Huy, nghe nói đi theo một đại ca. Ông nói xem, nó không phải làm chuyện xấu thì làm gì?”
“Tôi-cho,ông biết, danh tiếng trong-thôn chúng ta có lẽ đều bị con trai ông làm hỏng hết rồi!”
“Cậu… cậu! Cậu câm miệng lại cho tôi!”
Mấy người đi vào sân, trên mặt đầy vẻ xem thường, liếc nhìn vợ chồng Lưu Dương với vẻ cười nhạo “Được rồi, được rồi, được rồi, chúng tôi câm miệng. Tôi đoán lúc này Lưu Huy nhất định là vào tù rồi. Những kẻ rác rưởi như chúng thì sớm muộn gì cũng sẽ bị quét sạch thôi. Các người thật đáng thương, già rồi mà thậm chí còn chẳng có nổi một người thân ở bên cạnh chăm sóc trước lúc lâm chung.”
Giọng điệu chúng rất khó chịu, còn nói không ngừng, hoàn toàn không để ý tới vợ chồng Lưu Dương đã tức đến đỏ cả mắt.
Mấy người đi tới tiện tay cầm khoai lang khô đang phơi náng nhét vào trong miệng.
“Các người đừng động vào, đây là để cho con trai tôi ăn đấy!”
Lưu Dương không nén được cơn giận hét lên.
“Phì!”
Người dẫn đầu hừ lạnh một tiếng, ghét bỏ phun xuống đất: “Ông tưởng tôi thích ăn à? Ông nghĩ ông đây muốn đến nhà ông à?”
“Nếu không phải vì mảnh đất này của nhà ông, tôi cũng không thèm tới chỗ nát này của ông đâu!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433145/chuong-652.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.