“Tôi biết rồi”
Giang Ninh không nói nhiều liền cúp máy.
Hắn nhìn hũ tro cốt mà anh Cẩu đang cầm trong tay, trong lòng hơi khó chịu.
Thập Bát chỉ là danh hiệu của cậu ta thôi, cậu ta vốn tên là Lưu Huy.
Biết được tình hình 6ia đình Thập-Bát, trong lòng Giang Ninh càng tự trách hơn.
Đây không phải là lần đầu tiên hắn trải qua loại chuyện này, gương mặt của những người đồng đội trước đây, những người đã hi sinh ở trước mắt hãn lại lần lượt hiện ra trong đầu hắn.
Bọn họ đã hy sinh nhưng thậm chí không có nổi lấy một cơ hội lấy lại danh dự, bởi vì bọn họ vốn chính là người đi vào trong bóng tối vì ánh sáng.
Nơi đó làm gì có được năm tháng yên tĩnh, chỉ là có người đang âm thầm mang theo trọng trách đi về phía trước mà thôi Giang Ninh biết rất rõ ràng, khi lựa chọn con đường này thì chết chính là kết cục cuối cùng của bọn họ.
Cho dù hắn cũng đã có giác ngộ này từ lâu.
Nhưng mỗi lần trải qua vẫn sẽ làm hán khổ sở, chẳng qua chỉ cần còn ở trên vị trí kia, trên mặt hắn lại chưa bao giờ được phép thể hiện ra sự bi thương “Thập Bát nói, trước đây cậu ấy không dám về nhà vì sợ trở về sẽ khiến ba mẹ thất vọng, sợ người khác nói cậu ấy không có công việc đàng hoàng, nói cả đời cậu ấy đều là lưu manh chỉ biết lăn lộn ăn chờ chết, hoàn toàn không có tôn nghiêm gì đáng nói…”
Anh Cẩu chà tay vào hũ tro cốt của Thập Bát,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433144/chuong-651.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.