Diệp Khinh Vũ đỏ mát, không nói gì nữa.
Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên Diệp Sơn không phản đối chuyện cô ấy ca hát. Bây giờ ông đã chịu tin tưởng cô ấy chỉ đơn thuần muốn hát, sẽ không vì những danh tiếng hão huyền kia mà làm vài chuyện vứt bỏ tôn nghiêm nữa.
Cô ấy ngẩng đầu nhìn Giang Ninh, muốn nói cảm ơn nhưng lại cảm thấy mình nói ra những lời khách sáo như vậy trái lại hơi khá người. P Giang Ninh đối diện với ánh mắt của cô ấy cũng chỉ khẽ gật đầu, tất cả đều không cần nói gì nữa.
Ăn cơm xong, Diệp Khinh Vũ nói muốn tiễn bọn họ.
“Không cần đâu, chúng tôi còn phải đi đón con bé Tô Vân kia. Chắc bây giờ con bé mới dậy thôi”
Lâm Vũ Chân mỉm cười nói: “Hiếm khi cô mới trở về, cứ.
ở lại với chú Diệp đi, cố gắng trò chuyện với chú ấy một chút”
Lâm Vũ Chân nói xong thì kéo tay của Giang Ninh đi ra ngoài. Lúc này Diệp Sơn đang ngồi uống trà trên ghế.
“Chú Diệp, chúng cháu đi đây. Lần sau chúng cháu lại tới thăm chú nhé!”
Diệp Sơn vẫn nghiêm mặt, nhưng trong ánh mắt lại có phần ôn hòa: “Ừ”
Ông ta ngẩng đầu liếc nhìn Giang Ninh, mở miệng muốn nhắc nhở Giang Ninh vài câu, nhưng suy nghĩ lại thì chỉ xua tay: “Đi đường nhớ chú ý an toàn đấy”
Đương nhiên Giang Ninh hiểu câu nói này ý ngoài mặt là nói cho Lâm Vũ Chân nghe, một ý khác là nói cho hắn nghe đấy.
Hắn giết người của Thập Nhị Lộ Đàm Thoái kia, sợ rằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433114/chuong-621.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.