“Khinh Vũ thật giỏi, tài nấu nướng hình như không tệ đâu nhỉ”
Giang Ninh hoàn toàn chẳng để tâm tới lời Diệp Sơn nói, thậm chí còn lười để ý tới, mở cửa rồi đi về phía phòng trong.
“Cậu…
Diệp Sơn giận đến run người: “Thằng nhóc kia, cậu nghe tôi nói enuyện không hả? Này!”
Không thể không ñồi, tài nấu nướng của Diệp Khinh Vũ quả thật rất tuyệt.
Lâm Vũ Chân cũng không nhịn được mà ăn thêm một chén, đôi mắt sáng ngời.
“Tôi không biết Khinh Vũ lại nấu ngon như vậy đấy! Ngon quá đi mất!”
Trên mặt Lâm Vũ Chân đầy vẻ sùng bái: “Nếu mẹ tôi biết được, nhất định sẽ vô cùng thích cô cho xem!”
So với tài nấu nướng của Diệp Khinh Vũ, Lâm Vũ Chân cảm giác món ăn cô làm không xứng được gọi là “thức ăn” luôn ấy.
“Thích thì ăn nhiều đi”
Diệp Khinh Vũ mỉm cười. Mẹ cô ấy mất sớm, từ nhỏ cô ấy đã phải lo việc bếp núc trong nhà, mấy món ăn gia đình đơn giản này rất đơn giản: “Tôi cũng đã lâu lắm rồi không đứng bếp đấy”
Diệp Sơn buồn bực hừ một tiếng, lại rót cho Giang Ninh một chén rượu.
Cũng không quan tâm Giang Ninh uống hay không, ông †a cứ chạm chén một cái rồi uống luôn.
Đã bao lâu rồi Diệp Khinh Vũ không nấu cho ông ăn nhỉ?
“Rượu ngon”
Giang Ninh nhấp một hớp: “Rượu nhà tự ủ?”
“Chứ cậu nghĩ sao?”
Diệp Sơn có hơi cao giọng: “Trong nhà người khác đều có con gái tặng rượu ngon, tôi chỉ có thể tự mình nấu rượu!”
Trong giọng nói đầy vẻ uất ức và tức giận.
Khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433113/chuong-620.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.