Diệp Khinh Vũ đã chạy từ trong phòng sau tới, thấy Diệp Sơn ra tay độc ác như vậy thì lập tức nổi giận.
“Ba thật đáng quá, sao có thể làm như vậy chứt”
Cô ấy nhanh chóng xông tới trước người Giang Ninh, ngăn cản Diệp Sơn: “Anh có bị thương không? Thật xin lỗi!”
Lâm Vũ Chân chạy vội đến trước mặt Giang Ninh, nhìn trái nhìn phải thấy GÌang Ninh không:có vẻ gì bị thương mới yên lòng.
“Làm em sợ muốn chết!”
Giang Ninh còn chưa lên tiếng, mặt Diệp Sơn đã đỏ bừng, đầy vẻ uất ức và không cam lòng.
Mình là người không có chừng mực như vậy sao!
Ông ta rõ ràng một bậc cha chú, chẳng lẽ thật sự ra tay tốn thương một người thế hệ sau à?
Lại nói, cho dù có bị thương, chỉ sợ người bị thương.
cũng là mình đi!
Lâm Vũ Chân không quen biết ông ta thì không tính làm gì, nhưng Diệp Khinh Vũ là con gái mình, mình trút giận cho con bé, là đang bảo vệ nó, nó lại còn trách mình?
Diệp Sơn tức giận đến mức muốn mắng người.
“Chồng à, anh không sao là tốt rồi, em thật sự bị dọa Lâm Vũ Chân võ nhẹ vào ngực, thở hát ra một hơi.
Nghe Lâm Vũ Chân gọi Giang Ninh, Diệp Sơn thoáng ngẩn người ra.
“Cháu là vợ của cậu ta à?”
Ông ta nhìn Lâm Vũ Chân.
Lâm Vũ Chân khẽ gật đầu.
“Vậy Khinh Vũ…”
“Là bạn tốt của cháu ạ”
Lâm Vũ Chân cười nói: “Chú Diệp, cháu là Lâm Vũ Chân, Khinh Vũ không nói với chú sao?”
Đầu óc Diệp Sơn chấn động. Cái tên Lâm Vũ Chân hình như hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433111/chuong-618.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.