Ông ta giống như một trận cưồng phong, vừa ra tay chính là một quyền cuồng bạo.
trực tiếp đánh về phía vai của Giang Ninh.
Ra tay vẫn tính là có chừng mực.
““BịchI”
Diệp Sơn đánh ra một quyền, vốn muốn thấy Giang Ninh kêu lên thảm thiết, bay ra ngoài. Nhưng không ngờ Giang Ninh tự nhiên lại đỡ được.
Hắn giơ tay ra, nắm lấy nắm đấm của Diệp.
Sơn.
“Chú, công phu mèo cào này của tôi có thể không chịu nổi đòn đánh của chú đâu, hay là thôi đi”
“Thôi à?”
Diệp Sơn hừ một tiếng, con ngươi chợt co.
lại: “Có thể đỡ được một quyền của tôi mà cậu dám nói là công phu mèo cào, cậu khinh thường bản thân mình hay đang khinh thường tôi vậy!”
Một quyền này của ông ta chỉ dùng hai phần sức lực, nhưng người bình thường chưa chäc đã đỡ được.
Cậu thanh niên trước mắt này… giấu sâu đấy!
Càng như vậy, ông ta càng muốn biết rõ trình độ của Giang Ninh sâu cạn thế nào!
“Bịch Bịch”
Chân Diệp Sơn chợt đạp mạnh xuống một cái, dường như xương cốt cũng lập tức.
gianx ra, phát ra từng tiếng rắc rác. Bất chợt, nắm đấm của ông ta lại đánh ra!
Bịch bịch!
Lần này, ông ta dùng bốn phần sức lự!
c”Âm!”
Giang Ninh vẫn đỡ đượ!
c Hắn nhìn Diệp Sơn mỉm cười nói: “Chú lớn tuổi rồi, tính tình không nên nóng nảy như vậy thì tốt hơn”
Diệp Sơn ngẩn người, mặt bất chợt thoáng.
đỏ lên.
Không ngờ Giang Ninh lại đỡ được.
Sao có thể như vậy được chứ?
Cho dù là người có chút bản lĩnh cũng không thể dễ đỡ được bốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433110/chuong-617.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.