“Thù này không báo, thề không làm người!”
La Vĩnh Kiền lạnh lùng nói.
“Nhà họ Thiết với nhà họ Tống đã kinh doanh ở Thịnh Hải bao nhiêu năm nay, hỗ trợ nhà họ Tô và nhà họ Tả, vốn đã có thể thu lợi nhuận, nhưng người Đông Hải đã chen vào cản trở, phá hoại chuyện lớn của hai nhài”
Tống Cương hô to: “Em hai tôi, Tống Thành cũng chết ở Thịnh Hải!” A = “Món nợ máu này; nhà họ Tống cũng nhất định phải báo!”
Gia chủ nhà họ Thiết híp mắt lại, nhìn Tống Cương nói “Thân là gia chủ tương lai nhà họ Tống, sự quyết đoán của Tống Cương khiến tôi thật khâm phục, nhà họ Thiết nguyện ý hợp tác, một lần nữa đoạt lại Thịnh Hải!”
Vốn ông ta cũng không muốn tự mình xông pha, nhưng biết được Tống Cương muốn thượng vị, tự đến coi như là cho anh ta mặt mũi, đồng thời, ông ta là bề trên, lúc.
tranh đoạt lợi ích, đương nhiên là nói sẽ có uy hơn một chút.
Cái vòng ở Phương Bắc này ấy, nên nể mặt thì phải nể, sông có lúc người có khúc, ai biết được đợi lúc Tống Cương trở thành gia chủ nhà họ Tống thì sẽ thế nào.
Lưu lại cho mình một con đường lui, cho dù giờ không.
có tác dụng, sau thì không chắc đâu.
Thấy nhà họ Thiết cũng lên tiếng, Tống Cương gật đầu, ánh mắt rơi xuống người cuối cùng, gia chủ nhà họ Tề.
“Người Đông Hải tính tình tàn bạo, ra tay ác độc, hại người thân ở Kiến Châu của tôi nhà tan người mất, không còn người kế tục nữa, bọn họ không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433071/chuong-578.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.