Rầm rầm rầm!
Mười mấy người vây giết, hai người nhà họ Tống hoàn toàn không có lực phản kháng.
Bọn họ không ngờ, câu trả lời của Hoàng Ngọc Minh lại cứng rắn đến như vậy!
Hai người bị kéo đi, Hoàng Ngọc Minh hờ hững nói: “Vứt chúng về lại nhà họ Tống, thuận tiện gửi chút đặc sản Đông Hải cho chúng; nói với chúng;Đông Hải đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, høan nghênh khách phương xa đến ˆ thăm”
Hừ, không biết sống chết, lại còn muốn quyền điều khiển Đông Hải?
Trên đời này lại có kẻ tham lam đến vậy, nếu như chúng biết, người đứng đẳng sau Đông Hải này là Giang Ninh, thì không biết những kẻ tự xưng là đại gia tộc kia có sợ đến tự sát tập thể không nữa?
Anh đi Phương Bắc một chuyến làm vài chuyện với A Phi, đi một ngày đàng học một sàng khôn, trời đất bao la, mà Giang Ninh cũng mạnh mẽ vô cùng.
Trong nước chỉ là một góc của tảng băng trôi, Giang Ninh mạnh đến mức nào cho dù là A Phi cũng không biết.
Dám đến Đông Hải, thì sẽ giết đến khi bọn bây chết khiếp mới thôi!”
Hoàng Ngọc Minh nói.
Vùng đất cấm Đông Hải nơi mà bọn họ dùng cả tính mạng để bảo vệ, không cho phép kẻ nào giở thói ngang ngượ!
c Thi thể hai người nhà họ Tống được xếp ở ngoài cửa nhà họ, trên người có để đặc sản Đông Hải mà Hoàng Ngọc Minh đặc biệt chuẩn bị cho họ—-Mười mấy bộ áo liệm.
Vừa đủ nhân số nhà họ Tống.
“Choang!”
Tống Cương vung tay hất tách trà trên bàn xuống, loảng xoảng rơi vỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433070/chuong-577.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.