Tất cả nhân viên của công ty đều chỉ biết ông chủ thật sự của công ty này là họ Giang, mọi người gọi anh Giang lại chẳng mấy ai biết tên của Giang Ninh.
Chỉ biết ông chủ thật sự là người tốt, không những tăng tiền lương cho tất cả mọi người, còn cho một loạt phúc lợi ưu đãi, mấy đồng nghiệp ban đầu còn có muốn chuyển chỗ khác, bây giờ lại liều mạng làm việc, sống chết cũng không muốn rời đi.
‘Vương Vĩ trợn trù mốt. Z M%W 3 Thư ký này tự nhiên lại lấy lời nói của Giang Ninh tới uy hiếp mình.
Nhưng Giang Ninh thật sự từng nói qua lời này, Vương Vĩ tất nhiên có nghe được.
“Vậy được rồi, tôi sẽ đi ra gặp mặt một lát.”
Vương Vĩ đứng lên và đi ra ngoài, Tân Mục vẫn đang quỳ.
Thấy Vương Vĩ đi ra, gã lập tức muốn đứng lên, nhưng hai chân tê dại khiến gã không thể đứng lên ngay được.
“Tổng giám đốc Vương! Tổng giám đốc Vương!”
Tân Mục cười ngượng ngùng, trên mặt đầy vẻ nịnh nọt, ¡ cuối cùng cũng được gặp tổng giám đốc “Cậu Tân khách sáo quá. Cậu không muốn gọi tôi là Tiểu Vương nữa à?”
Vương Vĩ cười híp mắt nói.
“Không dám, không dám!”
Tần Mục sợ tới mức tái mặt: “Tổng giám đốc Vương nói đùa rồi. Tổng giám đốc Vương đúng là quá hài hước!”
“Cậu Tân, mặt đất không lạnh sao? Sao không ngồi vậy?”
Vương Vĩ quay đầu liếc nhìn thư ký, giả vờ mắng: “Các người đãi khách kiểu gì thế? Các người không biết cậu Tần là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy ở Thịnh Hải à?”
“Các người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433014/chuong-521.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.