Sự mạnh mẽ của Giang Ninh đã hoàn toàn vượt quá phạm vi nhận thức của Vương Vĩ.
Anh ta vốn cho rằng mình sống đến bây giờ cũng xem như đã nhìn qua sóng to gió lớn, là người thấy được cục diện lớn. Nhưng đứng ở trước mặt Giang Ninh, anh ta càng cảm giác mình nhỏ bé, lại giống như một hạt bụi vậy!
Chỉ là trên người Giang Ninh phát ra ánh sáng đều đủ để.
xóa đi tất cả vết tíefi tồn tại. ;—¬( ~ 4 3 Nhưng Vương Vĩ Không lo lắng. Bởi vì bây giờ anh ta cùng phe với Giang Ninh, làm việc cho Giang Ninh, chỉ cần mình cũng đủ trung thành, cả đời này của anh ta sẽ chỉ càng lúc càng tốt hơn thôi.
“Cốc cốc cốc!”
Trong lòng anh ta đang mãi nghĩ chợt nghe có tiếng gõ cửa.
“Tổng giám đốc Vương, cậu Tần nhà họ Tần nói tìm anh có việc”
‘Vương Vĩ mắt cười: “Tới rồi”
“Cứ nói là tôi đang bận, không tiếp khách.”
Anh ta thản nhiên nói.
Thư ký đóng cửa và rời đi, chuyển lại lời Vương Vĩ nói từ đầu chí cuối cho Tân Mục đứng chờ ở trước quầy lễ tân.
Tân Mục sốt ruột cũng sắp khóc rồi!
“Tôi… tôi thật sự có việc gấp muốn tìm tổng giám đốc Vương! Nhờ cô nói giúp tôi với tổng giám đốc Vương, van xin anh!”
Tần Mục không dám nói thẳng ra. Cho dù gã có ngốc mấy đi nữa, lúc này cũng kịp hiểu ra ông chủ công ty giải trí Tỉnh Tế này căn bản không phải là người gã có thể đắc tội nổi!
Cả nhà họ Tân gã cũng đắc tội không nổi đâu!
Mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433013/chuong-520.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.