Bà chợt nhớ tới lời Giang Ninh đã nói với mình tối hôm qua.
Vì tập đoàn Lâm thị, Lâm Văn và Lâm Vũ Chân đã dốc hết tâm huyết, Giang Ninh còn mệt thành như vậy, bà không giúp được gì thì thôi, lại còn muốn phá hỏng cố gắng của bọn họ sao?
“Con sẽ không can thiệp vào chuyện tuyển dụng của Lâm thị. Từ Nhiên muốn vào thì tự mình đi nộp hồ sơ phỏng vấn đi” … Z ƒ 2 “Tô Mai cô…”
Trên gương mặt cả nhà Tô Hồng đầy kinh ngạc. Tô Mai lại từ chối!
“Đừng trông cậy chơi bài tình cảm với tôi. Trước đây các người đối xử với tôi thế nào, thật sự tưởng tôi đã quên sao?”
Tô Mai cản răng, giọng nói cũng có chút run rẩy: “Muốn đi cửa sau từ chỗ tôi à, hãy chặt đứt ý định này đi!”
Bà không muốn nghe theo bà cụ nữa, càng không muốn lựa chọn cúi đầu chỉ vì giữ lại mối quan hệ tình thân đã rạn nứt.
Bây giờ, Tô Mai chỉ muốn bảo vệ gia đình nhỏ của mình mà thôi!
“Cô…
Dù thế nào Tô Hồng cũng không nghĩ tới, hôm nay cô em gái mềm yếu của mình lại dám từ chối mình.
Bà không chỉ từ chối mình, thậm chí còn không nghe lời của bà cụ nữa à?
“Mẹ, mẹ xem nó…”
“Chị không cần kéo mẹ vào, chị có kéo vào cũng vô dụng thôi”
Tô Mai nói thẳng: “Tôi kính trọng, tặng quà cho mẹ, nghe lời mẹ nói là vì tôi là con gái của bà. Nhưng bây giờ tôi còn là vợ của Lâm Văn, mẹ của Vũ Chân và Giang Ninh.
Bây giờ tôi chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433001/chuong-508.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.