“Mẹ, công ty có quy định của công ty. Nếu tất cả đều đi cửa sau, vậy con dứt khoát không cần mở công ty nữa.”
Lâm Văn không hề khách sáo.
“Cậu nói vậy là có ý gì?”
Tô Hồng sốt ruột: “Lâm Văn, cậu đúng là quá hẹp hòi! Tôi không nói với cậu nữa!”
“Tô Mail Tô Mail”
Bà ta hét ầm lên.
Tô Mai làm xong món cuối cùng, vừa đi ra đã nghe được Tô Hồng gọi mình, dường như đang tranh cãi chuyện gì đó, bà lập tức đi tới.
Bà thấy tất cả mọi người đứng lên, sắc mặt dường như không tốt lám, Lâm Văn thậm chí rõ ràng đang tức giận.
Trái tim bà không khỏi chững lại một nhịp.
Lại làm sao vậy?
“Tô Mai, cô tới rồi. Cô nói xem, Từ Nhiên là cháu ngoại của cô, nó gọi cô bằng dì đấy!”
Tô Hồng thở hổn hển nói: “Bây giờ tôi chỉ muốn cho nó vào làm việc trong tập đoàn Lâm thị của các người, bảo Lâm Văn thu xếp một công việc. Làm sao? Vậy cũng không thể được à?”
“Lẽ nào dựa vào quan hệ giữa hai nhà chúng ta mà có.
chút chuyện như vậy cũng không chịu làm?”
Bà ta lại thành người chịu uất ức nhất: “Trước đây khi còn bé, tôi chăm sóc cô thế nào, giúp đỡ cô thế nào?
Bây giờ thì hay rồi, nhà họ Lâm cô trở nên lợi hại liền không chịu giúp đỡ tôi một chút, khó tránh khỏi quá vong ân phụ nghĩa đấy!”
“Chị còn có mặt mũi nói tới vong ân phụ nghĩa à?”
Lâm Văn lắc đầu, đã sắp mất kiên nhẫn rồi.
Nếu không phải vì bà cụ còn ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433000/chuong-507.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.