“Anh!”
Tô Mai tươi cười, bước nhanh tới: “Mọi người tới rồi!”
“Cô út!”
Tô Vân gọi một tiếng ngọt ngào: “Chị cháu dậy chưa ạ?”
“Dậy rồi, cháu vào tìm nó đi”
Tô Vân khẽ gật đầu bà không hề kháchi sáo/ vù một ..
tiếng, đã chạy vào trong. / “Đứa nhỏ này thật không có lễ phép.”
‘Tô Cương không nhịn được lắc đầu, quay đầu nhìn vợ mình: “Đều tại bà chiều quá đấy!”
Trên mặt Dương Lệ – vợ Tô Cương có chút xấu hổ, nhớ tới đồ còn chưa cầm, vội vàng bảo anh Cẩu mở cốp sau giúp, lấy củ cải muối ra.
“Anh em nói em thích ăn, chị làm một ít mang qua cho.
em ăn thử”
“Trước đây, khi nhà họ Lâm nghèo túng, Tô Cương đã từng qua gặp Tô Mai hai lần, ngoại trừ mang ít tiền qua chính là củ cải muối này.
Tuy không đáng bao nhiêu tiền nhưng Tô Mai vẫn nhớ kỹ.
Bà vội vàng nhận lấy và ôm vào trong lòng: “Cảm ơn chị dâu, em đúng là thèm món củ cải muối này đã lâu rồi, tự mình học làm nhưng lần nào mùi vị cũng không đúng.
Đợi lát nữa chị phải dạy em một chút đấy!”
“Được! Được!” Dương Lệ vui vẻ nói.
Bà ấy còn lo Tô Mai sẽ chê.
“Mọi người đừng đứng ở đây nữa, mau vào nhà đi.”
Tô Mai kêu lên.
Tô Hồng đứng ở cửa và hừ lạnh một tiếng. Bà ta còn tưởng nhà Tô Cương sẽ mang tới thứ gì, không ngờ là củ cải muối. Thứ này thì đáng mấy đồng chứ?
Mệt cho bọn họ không biết xấu hổ mà mang đến!
Bà ta cũng không nhớ ra, mình chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432996/chuong-503.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.