“Mẹ, mẹ nhìn thấy không?”
“Tô Hồng kéo cánh tay của bà cụ chỉ vào biệt thự phía xa: “Bây giờ, Tô Mai ở nơi thế này đấy!”
Bà cụ mỉm cười gật đầu: “Tốt, sống tốt là được rồi.”
“Mẹ cũng qua ở đi!”
Tô Hồng trợn mắt với bà cụ: “M sống tốt gì chữ? Căn nị ó muốn chen cũng không nổi. Đợi lát hữa con nói nó làm con gái cũng đã phát đạt mà chẳng thấy hiểu thảo với mẹ. Con phải phê bình nó mới được.”
ứ đi theo Tô Cương thì Chiếc xe Volkswagen lái đến trước sân của biệt thự số 1, nhìn thấy ở đó có mấy chiếc xe BMW đang đậu, Tô Hồng biết mình tới đúng chỗ rồi.
Bà ta lập tức bảo con trai Từ Nhiên đỗ xe, đỡ bà cụ xuống xe và lập tức gân cổ kêu lên.
“Tô Mai! Mẹ tới rồi! Cô còn không mau ra đón à!”
Bà ta vừa đỡ bà cụ, trong miệng vừa lảm nhảm: “Bây giờ Tô Mai có tiền rồi cũng cao giá hẳn. Mẹ tới còn chẳng chịu ra đón, thật đúng là.”
Người nhà Tô Hồng đi tới cửa thì Tô Mai mới từ trong phòng bếp đi ra.
Không có cách nào, biệt thự quá lớn, từ phòng bếp đi tới cửa cũng cần tốn thời gian đấy.
“Mẹ!”
‘Tô Mai kêu lên và lập tức bước tới đỡ bà cụ chân đi không tiện: “Lâu rồi không gặp mẹ”
“Mau vào đi!”
Bà cụ mỉm cười, khẽ gật đầu.
Vừa vào phòng, người nhà Tô Hồng đều kinh ngạc.
Biệt thự này lớn quá!
Nhà ông ta một trăm hai mươi mét vuông đã không tính là nhỏ, nhưng tùy tiện đánh giá biệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432995/chuong-502.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.