Ẩm…
Tai Tôn Lăng ong lên, không nghe được gì cả, thậm chí cả tiếng tim đập của mình gã cũng không nghe thấy.
Cuối cùng gã cũng hiểu tại sao Tôn Kỳ lại sợ đến như Vậy.
“Cậu Giang, Tôn Lăng nó không hiểu chuyện, có mắt không tròng, đắc tội cậu Giang, mong cậu có thể cho nó.
một cơ hội” Z Giọng Tôn Kỳ runfẩy: “Nhà họ Tôn nguyện ýtừ bỏ tất cả sản nghiệp có cạnh tranh với Lâm thị, lập tức rút khỏi Kiến Châu!”
“Ông cho rằng Lâm thị của tôi không cạnh tranh nổi với nhà họ Tôn?”
“Không phải không phải! Tôi không có ý đó!”
Tôn Kỳ sợ đến chút nữa thì quỳ hẳn xuống.
“Tôi không phải người không biết nói lý lẽ”
Giang Ninh nói: “Người dùng những thủ đoạn tí tiện là Tôn Lăng, tôi chỉ kiếm cậu ta tính sổ, ông Tôn, ông nói xem, không dạy dỗ con trai cẩn thận, lớn lên chẳng phải sẽ hại người hay sao?”
Tôn Kỳ gật đầu, gương mặt đầy vẻ khổ sở.
“Vậy giờ tôi cho ông một cơ hội dạy dỗ lại cậu ta một lần nữa, ông có cần hay không?”
“Cần! Cần!”
Tôn Kỳ nói ngay lập tức.
Giang Ninh không nói gì nữa mà bưng tách trà lên.
Tức thời mặt Tôn Lăng trắng bệch.
Gã quay đầu nhìn Tôn Kỳ, lắc đầu liên tục.
“Ba! Đừng! Đừng mài”
‘Tôn Lăng lập tức kêu gào.
“Người đâu!”
Tôn Kỳ lạnh lùng: “Đánh gãy chân thiếu gia!”
“Không! Không! Không!”
Tôn Lăng vùng vẫy muốn chạy, nhưng lập tức bị người ấn xuống, Tôn Kỳ cao giọng: “Nếu như nó phản kháng, vậy thì đánh gãy luôn tay nó đi!”
“Rắc rắc!”
Tiếng xương gãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432948/chuong-455.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.