Ầm ầm.
Nghe được lời của Hoàng Ngọc Minh, tim Tôn Kỳ đập thình thịch trong lồng ngực.
Ông nhìn Hoàng Ngọc Minh, máu trong người tăng tốc lưu chuyển.
“Anh, anh là..”
“Hoàng Ngọc MinhZˆ r f ) Hoàng Ngọc Minh thản nhiên đáp: “Đông Hải; Hoàng Ngọc Minh”
‘Sắc mặt Tôn Kỳ trắng bệch.
Là người Đông Hải Người đã diệt nhà họ Dương chỉ trong một đêm, còn có cả Ngũ Hổ Kiến Châu cũng chết trong tay họ chính là Hoàng Ngọc Minh trước mặt ông đây.
Vậy mà lại là họ!
Ông ta bỗng sợ đến không dám nói thêm gì nữa.
Sao lại là bọn họ, sao bọn họ lại đến nhà họ Tôn tìm Tôn Lăng?
“Ông Tôn, ông nói chuyện với đại ca tôi bằng giọng điệu đó, may cho ông là đại ca tôi rộng lượng, không chấp nhặt với ông, nhưng những anh em dưới tay tôi đây lại không thể chấp nhận được!”
Đám Anh Cẩu tựa như một đàn sói hung á!
c Lúc này toàn bộ đều nhìn chằm chằm vào Tôn Kỳ, chỉ cần Giang Ninh ra lệnh, thì bọn họ sẽ cắn xé Tôn Kỳ ngay tức khắc.
“Thình thịch!”
“Thình thịch!”
Tim Tôn Kỳ đập bang bang trong lồng ngực, cảm giác linh hồn mình như bay mất một nửa.
Người trước mặt là người đã xử sạch sẽ nhà họ Dương và Ngũ Hổ Kiến Châu đó, nhà họ Tôn nào dám đắc tội?
Thăng con khốn nạn Tôn Lăng, rốt cuộc làm trò gì sau lưng ông ta, ở bên ngoài làm cái gì mà lại đắc tội với nhân vật đáng sợ như Giang Ninh chứ!
“Xin lỗi!”
Giọng Tôn Kỳ mềm mỏng hơn rất nhiều, lập tức đáp: “Là tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432946/chuong-453.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.