Hoàng Phương cẩn thận nhìn xung quanh, thấy không có ai đi theo, lúc này mới móc một cái thẻ nhớ từ trong túi ra, đưa cho người kia.
“Đây là phim của các người trong máy quay, tôi đã giúp các người xử lý xong, hiệu quả còn tốt hơn so với Lâm thịt”
“Vậy còn phim tuyên truyền của Lâm thị thì sao?”
“Đã làn theo yêu cầu của Tổng giấm đốc Tôn rồi”
“Rất tốt, anh Hoàng, tôi thay mặt tổng giám đốc Tôn cảm ơn anh”
Người kia nói xong lại nhét thẻ nhớ vào trong túi, đội mũ lưỡi trai rồi lặng lẽ rời đi theo lối cầu thang.
Thấy bóng dáng anh ta biến mất, Hoàng Phương mới thở hắt ra một hơi.
Anh ta lau mồ hôi trên đầu và cảm giác hai chân của mình vẫn còn đang run rẩy, Căng thẳng chết đi được.
“Cốc cốc cốc…”
Phòng Giang Ninh lại vang lên tiếng gõ cửa.
Lần này không đợi anh trả lời, Hoàng Phương trực tiếp đẩy cửa bước vào và lập tức đóng cửa lại.
“Anh Ninh, tôi lo chết đi được!”
“Lo cái gì?”
Giang Ninh rót một chén trà: “Nào, uống một ngụm trà cho đỡ sợ”
Hoàng Phương lập tức đi qua ngồi xuống, cầm chén trà lên uống, cổ họng ực ực ực ực, hầu kết hoạt động lên xuống một hồi.
“Người ta cầm đồ đi rồi à?”
“Cầm đi rồi”
Hoàng Phương hít sâu một hơi: “Bọn họ nhất định sẽ xem thử, nhưng không có vấn đề gì, đoạn trước đều bình †hường, tới buổi họp báo ngày đó, tôi sẽ tiết lộ ngay tại hiện trường, sẽ xuất hiện bản thật”
Anh ta vẫn còn có chút căng thẳng.
Từ sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432932/chuong-439.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.