Hoàng Phương rất bình tĩnh: “Anh nói vậy là có ý gì?”
“Đương nhiên là đưa tiền cho anh Hoàng rồi. Chỉ cần anh Hoàng giúp tôi chuyện này, tôi sẽ lập tức đưa ra chi phiếu hai chục triệu!”
Bên kia điện thoại càng lúc càng tự tin hơn, bởi vì anh ta nghe được Hoàng Phương đã dao động.
Hai chục triệu, làm việc mấy trăm năm có có thể kiếm được số tiền này? ….. z® , à J Đừng nói kẻ làm công ăn lương nhỏ, cho dù là quản lý cao cấp của công ty cũng sẽ xiêu lòng, hơn nữa chỉ là một chuyện nhỏ, một cái nhấc tay mà thôi Chác chán kiếm lời!
Nghe giọng nói trong điện thoại, Hoàng Phương khế cau mày: “Chỉ vậy thôi à2”
“Có phải anh cảm thấy rất có lợi, đúng không? Ha ha ha, yên tâm, lát nữa sẽ có người đưa chi phiếu đến tay anh Hoàng, đồng thời tôi cũng hi vọng anh suy nghĩ đến chuyện sang bên tôi làm việc”
“Tôi bảo đảm anh sẽ nhận được nhiều hơn so với khi còn ở Lâm thị!”
Bên kia nói xong liền cúp máy.
Hoàng Phương hít sâu một hơi, mặt hơi đỏ lên Hai chục triệu à!
Đối phương đúng là đủ hào phóng, chỉ chút chuyện như vậy thì thật sự là một cái nhấc tay của anh ta, chỉ cần vừa động tay một cái chính là hai chục triệu.
Thậm chí còn tìm cả đường lui cho anh ta!
Mười phút sau, có người liên hệ với Hoàng Phương, đưa cho anh ta một món hàng chuyển phát nhanh. Tay Hoàng Phương hơi run rẩy, mở hộp hàng chuyển phát nhanh ra nhìn, trong đó là một tờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432931/chuong-438.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.