Người phụ nữ tóc vàng vô cùng kinh ngạc: “Là người kia sao?”
Người đàn ông hừ lạnh: “Trừ hắn ra, còn ai dám nói với anh như vậy chứ? Tên điên này, không nên trêu chọc hắn’ Anh ta không rõ vì sao người như Giang Ninh lại đột nhiên trở về một thành phố nhỏ, thậm chí còn có liên hệ với một công ty chỉ có tài sản mấy trăm triệu. Mười công ty như vậy cũng chẳng bảng một:ngón tay của Giang.
Ninh đi?
“Anh ta đáng sợ như vậy sao?”
“Đáng sợ à?”
Người đàn ông nói: “Nào chỉ là đáng sợ chứ? Ở trong thế giới ngầm, vĩnh viễn! Đừng! Trêu chọc! Người đàn ông.
này!”
Cho dù anh ta từng nói muốn quyết một trận tử chiến với Giang Ninh, nhưng anh ta trước sau không hề ra tay. Bởi vì anh ta biết, một khi ra tay thì người chết sẽ chỉ là anh ta. Về phần Giang Ninh có thể bị thương hay không đã không quan trọng nữa.
*Nhưng những người khác trong tổ chức sẽ không phục tùng đâu”
Người phụ nữ tóc vàng giống như báu vật kia lại quấn lấy anh ta.
*Hừ, cứ để cho những tên ngu xuẩn kia đi chịu chết là được rồi. Anh chỉ cần em thôi, bảo bối.”
Hai người lại lăn vào nhau.
Kiến Châu.
Lâm Phong ẩn nấp ở đây đã hơn một tháng rồi.
Gã thuê một gian nhà cũ, cả ngày tự giam mình ở trong gian phòng, không dám ra khỏi cửa.
Gã còn tưởng là trốn qua Kiến Châu sẽ rất an toàn, nơi đây có nhà họ Dương, còn có Ngũ Hổ Kiến Châu, là nơi không một ai dám tới đây đâm đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432916/chuong-423.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.