Giang Ninh làm sao có thể quen biết với người kia, thậm chí còn có thể liên lạc với anh ta? Ngay cả bản thân mình là một người trong tổ chức sát thủ cũng không có tư cách liên lạc đâu.
“Không thể…
Trong miệng Hắc Sơn lẩm bẩm nói: “Tôi chắc chản đã đoán sai, đây không phải là sự thật!”
Tuyệt đối không thể hhư vậy đượe!¬, . ¬.4 Người kia là vị vua’€ao ngạo, là tồn tại tối cao vô thượng trong giới của bọn họ.
Người bình thường đừng nói là quen biết, chỉ cần có thể nghe nói được một chút cũng đã rất khó rồi, càng chưa nói tới có thể liên lạc.
Hắc Sơn lắc đầu, trong miệng hàm hồ nói không thể, gã không tin!
Nhưng… trong điện thoại di động của Giang Ninh đột nhiên truyền đến một giọng nói.
“Là anh à* Giọng nói nặng nề, khàn khàn, còn kèm theo sự tức giận!
Hắc Sơn chưa từng nghe qua giọng nói của vị vua kia, nhưng chỉ từ khí tức trong giọng nói này cũng đủ kinh người, trong mơ hồ lộ ra một sát khí nồng đậm. Nếu không phải là người đó thì là ai?
Gã hoàn toàn sốc rồi.
Đầu óc trống rỗng, tai ong ong không ngừng, hình như: linh hồn cũng bị rút sạch.
“Là tôi”
Giang Ninh trả lời cũng rất đơn giản: “Người của anh có lá gan rất lớn, nhiều lần gây rắc rối cho tôi.”
Điện thoại đầu kia không trả lời.
“Anh sẽ không sợ tôi giết sạch những sát thủ hàng đầu dưới tay anh sao?”
Äm ầm…
Dường như có sấm sét đánh mạnh xuống đầu của Hắc Sơn, gã bị dọa cho gần như muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432915/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.