“Hừ, ai chết còn chưa biết đâu!”
‘Vù vù.
Ông chủ quán mì Hắc Sơn khẽ rung tay, lập tức có mấy con dao găm trực tiếp bản ra ngoài.
“Vèot “Vèo!”
Đám người anh Cấu lập tức tránh né, con dao găm đập.
vào trên giá sách bên cạnh, lập tức phát ra một tiếng.
xoẹt, tóe lửa.
“Là cao thủ!”
Anh Cẩu kêu lên một tiếng, trong giọng nói của anh ta không hề có sợ hãi, càng không hề nhượng bộ, trái lại có vẻ hưng phấn!
Nảm đấm của anh ta chợt siết chặt, toàn thân giống như con trâu, trực tiếp lao về phía Hắc Sơn.
“Tìm chết!”
Hắc Sơn cười lạnh. Gã không ngờ mình sẽ bị người ta bao vây tấn công nhưng không hề căng thẳng. Hai tay gã vừa giơ lên cũng tung ra một cú đấm, chợt đập mạnh vào nắm đấm của anh Cẩu.
Bịch!
Anh Cẩu nhanh chóng lui lại vài bước, nắm đấm lập tức.
tê dại.
Đúng là là cao thủ!
“Lão Nhị, lão Bát, lão Cửu, lên!”
Anh Cẩu không chú ý tới nắm đấm tê dại, thét một tiếng rồi lại xông tới: “Kỹ thuật chiến đấu theo đội hình!”
Thân hình của bốn người thay đổi, lập tức một trái một phải tấn công, mà lão Cửu ở phía sau chắp hai tay lại đón đỡ, chuẩn bị giữ chặt con đường Hắc Sơn trốn về phía sau.
Anh Cẩu lại tung năm đấm, hoàn toàn không quan tâm mình có thể bị thương, thậm chí có thể chết hay không!
Từ nhỏ, anh ta sinh ra là để chiến đấu rồi!
“Rầm rầm!”
Bốn người phối hợp lại lập tức làm cho Hắc Sơn có cảm giác khác hẳn.
Đối mặt với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432912/chuong-419.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.