“Tôi..
Tôi không thể nói!”
Người đàn ông giấy giụa lắc đầu, theo quy tắc trong giới sát thủ này, nếu gã nói ra, cho dù Giang Ninh không lấy mạng của gã, gã cũng chắc chắn phải chết không cần nghỉ ngờ.
Người của tổ chức sát thủ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mình, gã sẽ chết rất thê thảm!
Giang Ninh liếc nhịn Tồi không nóïÌ; quay người rời đi.
Mà anh Cẩu tiếp tực nám lấy ngón tay thứ năm của người đàn ôn Trên xe, Hoàng Ngọc Minh châm một điếu thuốc cho.
Giang Ninh.
“Quán mì Hác Sơn là tổ một cứ điểm của chức sát thủ ở khu đông nam, tên sát thủ kia đã khai ra rồi”
Anh lạnh lùng nói: “Trên quốc tế, tổ chức sát thủ này là một quái vật khổng lồ, không ngờ thâm nhập sâu như.
vậy”
“Thế giới này phức tạp khó có thể tưởng tượng được, về sau cậu sẽ biết.”
Giang Ninh không nhiều lời: “Lái xe, đi tới quán mì Hắc.
Sơn”
Anh không để ý tới sự sống chết của tên sát thủ kia.
Loại người rác rưởi vi phạm pháp luật như vậy sẽ không có tư cách được hít thở nữa.
Anh Cẩu sẽ bẻ gãy mười ngón tay của gã, đánh chặt từng cái xương trên người gã, để cho gã sám hối trong sự đau đớn, trong nỗi sợ hãi trước cái chết, cầu khẩn cho kiếp sau mình làm người lương thiện.
Quán mì Hắc Sơn năm ở Kiến Châu, cửa hàng không lớn, mặt tường còn quét sơn đen dính đầy vết dầu mỡ, nhìn cũng không muốn ăn rồi. Trong quán váng vẻ không có kinh doanh gì.
Cửa hàng nằm sâu trong ngõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432911/chuong-418.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.