“Lão Triệu đã điều tra qua tất cả đối tác làm ăn của em.
Phẩm chất tính cách của Lý Long này không có vấn đề, xuất thân từ người nghèo khổ, có trách nhiệm, có lòng thông cảm, đáng để anh giúp.”
Hắn biết trong lòng Lâm Vũ Chân đầy thắc mắc.
“Trong nhà xưởng của ông ta thu nhận rất nhiều công.
nhân bị sa thải. Lần trước nhà xưởng gặp nguy cơ, ông ta bán cả nhà, cả xe của mình để phát tiền lương cho công nhãn mới vượt qua được,”
Giang Ninh cười rồi nói: “Anh đã từng nói với em rồi, người tốt thì nhất định sẽ được báo đáp.”
Ừ!
Lâm Vũ Chân gật đầu.
Cô vẫn tin tưởng vào điểm này, bởi vì đó là điều Giang Ninh nói cho cô biết.
Giang Ninh đưa ra bất kỳ quyết định gì, cô đều không có ý kiến, hơn nữa còn ủng hộ tuyệt đối.
Nhưng bây giờ cô có một nghỉ ngờ.
“Chồng, anh rốt cuộc có bao nhiêu tiền?”
Cô biết Giang Ninh có tiền. Ngay từ lúc đầu, Giang Ninh sợ cô đi làm lạnh, bắt đầu mua cho cô chiếc xe BMW, khi đó cô cho rằng Giang Ninh có khoảng một triệu.
Sau lại hắn ở ngân hàng Đông Hải chỉ gọi một cuộc điện thoại, Trưởng chỉ nhánh ngân hàng sợ đến mức đũng quần cũng suýt nữa ướt. Khi đó Lâm Vũ Chân cho rằng, Giang Ninh sợ rằng có hơn cả chục triệu!
Nhưng sau đó, Giang Ninh tặng cho đám người anh Cẩu ba mươi chiếc xe, tốn mười lăm triệu, mua xe mới cho Lâm Văn, lại tốn hơn hai triệu.
Trong túi hắn hình như biết in ra tiền, xài thế nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432827/chuong-334.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.