“Một… một tỷ?”
Lý Long ngẩn người, nghĩ tai mình nghe nhầm.
Một tỷ à!
Xưởng của ông ta trị giá chưa tới một trăm triệu, Giang.
Ninh nói muốn đầu tư cho mình một tỷ?
“Thế nào, không đủ à?”
Giang Ninh nhướn mày: “Huệ đấcua ông SỐ thể trở = thành xưởng sản Xuất của tập đoàn Lâm thị,chỉ cần sản xuất cho Lâm thị cũng đủ để bảo đảm Huệ thị phát triển”
“Về phần một tỷ là do cá nhân tôi đầu tư cho ông, không liên quan gì tới tập đoàn Lâm thị, hai bên vẫn là quan hệ hợp tác. Có vấn đề gì không?”
“Không, không có vấn đề gì, nhưng…
Lý Long hơi lắp bắp, vẫn không thể tin được. Ông ta ốn nói, cậu đừng đùa chứ đại ca, bây giờ là lúc nào rồi, Huệ thị đang đứng bên bờ sinh tử đấy.
Một tỷ, cho dù là tập đoàn Lâm thị cũng không thể lấy ra nhiều tiền như vậy ngay để đầu tư đâu nhỉ?
“Còn nhưng nhị gì nữa”
Giang Ninh khẽ nhíu mày: “Một người đàn ông mà lề rà lề rề, muốn thì gật đầu, không muốn thì cút đi!”
“Muốn! Muốn! Muốn!”
Lý Long gật đầu như gà mổ thóc, chỉ sợ mình bỏ lỡ, cho.
dù là giả… Sao có thể là giả được, ông ta nhìn thấy Lâm Vũ Chân cũng gật đầu rồi mà.
Lâm Vũ Chân gật đầu, nhưng chỉ là cô không kịp phản ứng, đây hoàn toàn là động tác vô thức mà thôi.
Đổi lại là ai nghe được người khác muốn cho một tỷ, khi hỏi anh có muốn hay không, anh cũng sẽ gật đầu.
“Hả?”
Mãi một lúc sau, Lâm Vũ Chân mới phản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432826/chuong-333.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.