Lúc hắn một mình trị thương, có cô đơn không?
Lâm Vũ Chân không biết mình làm sao, bỗng nhiên cô lại nghĩ đến những thứ này.
Cô cắn môi, tay lại giơ lên một lần nữa, nhẹ nhàng sờ vào vết sẹo.
“Đau không?”
Giang Ninh giật mình, nhẹ lắc đầu: “Đã không còn đau nữa rồi” .
Hắn quay đầu lại, thấy nước mắt trong mắt Lâm Vũ Chân.
“Anh đã chịu khổ nhiều lắm đúng không?”
Lâm Vũ Chân ngẩng đầu, nước mắt tuôn rơi.
Giang Ninh đã từng nói với cô, hắn đã không còn nhà để về, lưu lạc nơi đầu đường, thậm chí còn suýt chết mẩy lần..
Trên người hắn có bao nhiêu là vết sẹo, rốt cuộc đã chịu khổ ngần nào, bị dày vò bao nhiêu…
Cô đau lòng lám!
“Có khổ bao nhiêu chăng nữa thì trong lòng cũng không khổ”
Giang Ninh cười: “Bởi vì anh đã ăn được chiếc kẹo ngọt ngào nhất”
Chiếc kẹo thuở nhỏ Lâm Vũ Chân đã cho hẳn.
Bàn tay mềm mại của Lâm Vũ Chân phủ lên vết sẹo, cảm nhận những vết sẹo thô ráp, tựa như có thể cảm nhận được những việc Giang Ninh đã trải qua.
“Đồng ý với em, sau này không để mình bị thương nữa, được không?”
Lâm Vũ Chân ngẩng đầu, ánh mắt cầu xin nhìn hắn.
Cô không muốn trên người Giang Ninh xuất hiện thêm bất cứ vết sẹo nào nữa, nếu vậy thì đau lám!
“Ừm, anh nghe lời vợ”
Giang Ninh nghiêm túc gật đầu.
Hai người mặc xong quần áo, Lâm Vũ Chân không muốn ở lại đây xoa bóp, ngâm trong bể cô thấy thoải mái hơn nhiều.
Hiện giờ cô chỉ muốn cố gắng hơn nữa, để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432733/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.