Hăn từ trước tới giờ chưa bao giờ nói đùa.
Hắn muốn Đông Hải trở thành một khối thép bền chắc, một nơi cấm địa, đây không phải lời nói đùa!
Những tên này lần lượt hết tên này đến tên khác đến gây chuyện, thật sự cho rằng hắn không dám ra tay ác độc?
Giang Ninh chỉ là không thèm động vào mấy con bọ này mà thôi!
Dùng một ngón tay cũng có thể bóp chết thì có thể tính là gì! r Á “Mây…”
Giọng Lục Tầm run rẩy: “Mày dám..”
“Rắc!”
Hắn chưa nói xong thì Giang Ninh đã giãm mạnh chân Xuống, Giang Ninh không gì là không dám!
Bạo Long nằm rạp xuống đất, tứ chỉ gãy rời, miệng nôn máu, cả người co rúm trừng mắt nhìn Giang Ninh giãm chết Lục Tâm đang sống sờ sờ, hản muốn đứng lên nhưng không thể động đậy nổi.
“Qcọc..”
Miệng hán phun máu òng ọc.
Đáng sợt Mặt Bạo Long nào còn vẻ ngông cuồng và kiêu căng nữa?
Ánh mắt hắn chỉ toàn sợ hãi.
Sợ hãi con ác quỷ mang tên Giang Ninh!
Rốt cuộc đây là thứ gì, còn mạnh hơn so với thời trẻ của Tàn Kiếm!
Bọn họ chỉ dám đợi Tàn Kiếm già rồi mới quyết định ra †ay, mà cho dù như vậy thì khi đối mặt với Tàn Kiếm tuổi đã già thì bọn họ cũng phải hợp lực của ba người mới có thể nắm chắc phần thắng Tàn Kiếm.
Nhưng đối mặt với Giang Ninh, Bạo Long cảm thấy như đang ở bên bờ vực sâu, không cần biết là ai thì cũng chỉ còn con đường chết!
Hắn sợ, hắn hối hận, hiện giờ điều hẳn lo nhất không phải là mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432732/chuong-239.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.