Vợ ơi đừng nhìn anh bằng ánh mắt mong chờ ấy!
“Không tệ.”
“Anh đã từng nhìn người phụ nữ khác rồi sao?”
Mạch suy nghĩ của Lâm Vũ Chân luôn khác những người khác: “Nếu không thì sao anh lại so sánh được?”
Giang Ninh cảm thấy, cuộc sống đâu đâu cũng là bãy rập, lơ là một tí là rơi vào cái bẩy của Lâm Vũ Gbân giăng sẵn rồi.
“Cái này không cần so, anh thích chân dài”
“Chân em dài lắm sao? Em chưa đo bao giờ.”
Chết mất thôi!
Giang Ninh cảm thấy mình như đang ở chiến trường Trung Đông, đối mặt với ba trăm tên địch hung hãn, nhưng cũng không máu nóng sục sôi thế này.
“Hay là, anh giúp em đo thử?”
Hầu kết hán hơi động, lên tiếng bảo.
Không đợi Lâm Vũ Chân trả lời, Giang Ninh khua nước.
bơi thẳng qua, chẳng mấy chốc đã đến trước mặt Lâm Vũ Chân.
Khoảng cách hai người không đến nửa mét, mặt đối mặt trong làn hơi nước mập mờ.
Mặt Lâm Vũ Chân rất đỏ, không biết là do nước quá nóng hay là do cô hồi hộp và xấu hổ nữa.
“Vậy, vậy anh định đo thế nào?”
Cô khẽ hỏi.
Giọng nói đó vừa thốt ra, lại như thể chìm nghỉm ngay trong làn hơi mỏng.
Từ trong giọng nói của cô cũng có thể nghe được tiếng tim đập thình thịch thình thịch.
“Đo thế này”
Mặt Giang Ninh vẫn giữ được vẻ lạnh lùng, duỗi tay vào trong nước, chạm vào chân Lâm Vũ Chân, nhẹ kéo lên, sau đó hắn dùng một gang bàn tay, bắt đầu đo từ gót chân lên.
“Một gang, hai gang…”
Mặt Giang Ninh không tỏ vẻ gì, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432729/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.