“Nói đi, các người muốn gì”
Hắn khinh thường bảo: “Chỉ cần là ở cái tỉnh thành này, tôi có thể cho các người”
Vụ Phóng nghe vậy lập tức kích động không thôi.
Xem ra chí cân đón ý nói hùa nịnh bợ Lục Tâm, hản vui vẻ thì chuyện gì cũng dễ thương lượng.
“Lục thiếu, chúng tôi chả mong gì cao sang, chỉ hi vọng Lục thiếu vui vẻ, như thế đã là quá tốt rồi: Vu Phóng cười ngượng ngùng, xu nịnh một câu.
“Tôi không thích vòng vo, có gì cứ nói thẳng”
Lục Tâm ngang ngược bảo: “Ít nhất thì tôi cùng phải cảm ơn sự chiêu đãi của nhà họ Kim chứ nhỉ?”
Hắn nói không phải là bữa rượu này, mà là Liễu Ngọc, lại càng khiến cho Kim Dương kích động muổn đi tự sát.
“Lục thiếu, vậy cho tôi nói thẳng”
Vu Phóng thấy Kim Dương vẫn còn ngẩn ra, không có ý định lên tiếng, gã hơi ngập ngừng sau đó nói thẳng: “Nhà họ Kim và nhà họ Vu trở thành bạn của Lục thiếu ở tỉnh Thiên Hải, có thể giúp Lục thiếu làm chút chuyện, chúng tôi đã thoả mãn lắm rồi”
Gã nói uyển chuyển vậy nhưng Lục Tâm vừa nghe đã rõ Còn không phải là muốn làm chó cho hắn sao?
Lục Tâm cười thản nhiên: “Đây không phải là chuyện lớn lao gì, tôi sẽ chăm sóc cho nhà họ Kim, nhất là chị Một câu này của hắn cũng coi như là đã chịu bao che cho nhà họ Kim, nhưng Kim Dương lại chẳng vui nổi.
“Kim gia chủ?”
Vu Phóng vội nhắc ông ta: “Còn không nhanh cảm ơn Lục thiếu!”
Kim Dương phản ứng lại, nở nụ cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432725/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.