“Lục thiếu!”
Nghe được lời này, Kim Dương thấy máu não như đang đồn lên.
Lục Tâm có ý gì?
Còn muốn làm nhục vợ ông ta trước mặt ông ta ở ngay trong nhà họ Kim ư!
Kim Dương mặt đỏ lên, giận dữ bảo: “Chuyện này không.
cần Lục. thiếu nhoÿöno- z> 4 ì Ông ta đứng dậy, Kéo Liễu Ngọc về phía mình, sắc mặt sầm xuống: “Nếu như Lục thiếu thấy rượu nhà họ Kim không ngon, vậy thì mời đến nơi khác uống”
Ức hiếp người quá đáng!
Ông ta đã nhãn nhịn lắm rồi, nhưng Lục Tâm lại được voi đòi tiên, muốn ra tay với Liễu Ngọc, vậy ông ta còn có mặt mũi nào ở lại cái tỉnh thành này nữa?
Vu Phóng mấp máy miệng định nói gì đó, nhưng đã không kịp nữa rồi.
“Sao nào, Kim gia chủ khách khí vậy à?”
Lục Tâm híp mắt lại, nhìn Kim Dương: “Hôm nay, tôi còn định “nghỉ ngơi” với chị dâu kìa, Kim gia chủ định ngăn cản tôi sao?”
Hắn vừa nói xong, Bạo Long ngồi một bên ngẩng phắt đầu dậy!
Đôi mắt đỏ quạch đáng sợ, sát khí hän lên trong đáy mắt.
Hắn ta chỉ lẳng lặng nhìn Kim Dương, nhưng cũng đủ để Kim Dương kìm chẳng đặng mà run rẩy đôi chân.
“Gia chủ..”
Liễu Ngọc cũng sợ đến cả người run rẩy, nắm chặt cánh tay Kim Dương, nước mắt chực rơi.
Nhìn dáng vẻ đáng thương của cô ta, mắt Lục Tâm sáng rực lên, như thể ánh mắt của một con sói tham lam đang nhìn chằm chằm con mồi.
Lục Tâm chả thèm nể nang ai, đứng dậy kéo Liễu Ngọc vào lòng, sau đó giơ tay vỗ mạnh vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432724/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.