‘Tô Vân ngây người nhìn Lâm Vũ Ghân, khế hé miệng nhỏ.
Một hồi lâu, cô mới nói: “Chị, vừa nấy chị còn nói không thích anh rể mài”
“Nhưng bọn chị kết hôn rồi”
Lâm Vũ Chân nghiêm túc nói, “Bây giờ anh ấy vẫn là chồng chị cho nên em không thể thích anh ấy”
C€ô có chút gấp gáp, Tô Vân mới.bao nhiêu tuổi, sao đã biết thích người khác: ƒ Với lại còn dám nói thẳng với bản thân rãng cô bé thích Giang Ninh!
“Cái con bé này, đó là anh rể em đấy!”
Lâm Vũ Chân hừ nói, “Em thích ai cũng không thể thích anh ấy, còn dám nói bậy thì coi chừng chị mách mẹ eml”
Nói đến mách, Tô Vân lập tức nhụt hẳn.
“Chị, đừng mài”
Tô Vân liền cầu xin, “Em chỉ chọc chị thôi, chị không thể hại em!”
Lâm Vũ Chân hừ một tiếng, không nói chuyện.
Tô Vân lập tức mát xa chân cho cô, còn dỗ ngon dỗ ngọt.
“Chị, chị thích anh rể đúng không?”
Lâm Vũ Chân không nói gì.
“Em nhìn ra rồi”
‘Tô Vân nghịch ngợm, “Thích thì chị giữ chặt đó, em cũng sẽ không giành với chị, nhiều nhất sau này em tìm một người đàn ông ưu tú bằng một nửa của anh rể, nhưng những cô gái khác thì không nhất định như vậy đâu”
Người đàn ông bằng một nửa của Giang Ninh sao?
Tô Vân không biết, cô chỉ biết, tiêu chuẩn tìm người yêu sau này của bản thân có thể sẽ trở nên rất cao.
Người nói vô tình, người nghe hữu ý, tim Lâm Vũ Chân bất giác khẽ dao động.
Giang Ninh ưu tú như vậy, vậy chắc chắn có rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432716/chuong-223.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.