“Chị, không ngờ đúng không?”
Tô Vân đưa đầu ra, dường như sớm biết Lâm Vũ Chân sẽ kinh ngạc, “Em thường giúp mẹ nấu cơm, học được mấy món!
Cô quay đầu nhìn Giang Ninh một cái, muốn nhìn thấy sự kinh ngạc trên mặt Giang Ninh, nhưng Giang Ninh không biểu cảm, hoàn toàn không chú ý, ánh mắt luôn hướng về Lâm Vũ Chân.
“Em thật lợi hại”… r^ Lâm Vũ Chân bất lực thở dài, “Tay nghề nấu ăn của chị…”
Cô thì có tay nghề gì, đợt trước Tô Mai vào bệnh viện chăm Lâm Văn, mấy ngày đó cô nấu ăn cũng sắp có thể độc chết chuột rồi.
May mà Giang Ninh vẫn tỏ ra rất hưởng thụ mà ăn sạch.
“Con đó con đó”
Tô Mai cũng nhân cơ hội mà phê bình, “Có thời gian thì học một chút, con gái không biết nấu ăn sau này sao có thể chăm sóc chồng con?”
Lâm Vũ Chân mở miệng muốn nói là vẫn còn sớm mà.
“Bắt đầu từ mai, mỗi tuần con đều theo mẹ học nấu ăn, Giang Ninh thích ăn món nào thì phải học cho tốt”
Không đợi Lâm Vũ Chân nói chuyện, nữ vương đại nhân Tô Mai đã hạ lệnh.
Lâm Vũ Chân càng đỏ mặt, đây là ý gì?
Mình phải bắt đầu học hầu hạ Giang Ninh rồi sao?
Cô quay đầu nhìn Giang Ninh, Giang Ninh mặt đầy ý.
cười, trong ánh mắt đầy sự đắc ý.
Xem ra chiến lược xuống tay với mẹ vợ trước, cực kỳ thành công!
Giang Ninh cho Lâm Vũ Chân một ánh nhìn, Lâm Vũ Chân lập tức dùng ánh mắt đáp trả: “Nằm mơi”
Ăn cơm xong, Giang Ninh năm trên sofa xem tivi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432715/chuong-222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.