Trong nhà chỉ có Lâm Vũ Chân đi làm, Tô Mai phải chăm sóc Lâm Văn bị liệt, mấy năm nay cuộc sống rất vất vả, làm gì đâu ra mà có nhiều tiền.
Giải thích duy nhất….
vÏSẤun anlÍ nát của rừ vi là Tổ Hòn, lay Ìp tức quay sang nhìn Lâm Vũ Chân chằm chằm, thầm lắc.
đầu ngán ngẩm.
Đứa cháu gái này của bà cũng rất xinh đẹp, nếu như bỏ qua liêm sỉ, muốn tìm một người có tiền cũng không khó.
Xem ra Giang Ninh bên cạnh cô cũng chỉ là một tấm bia đỡ đạn.
Lâm Vũ Chân không ngờ Giang Ninh cho Tô Vân quà gặp mặt thôi mà dì cô lại có thể liên tưởng đến phương diện đó.
Trong phòng khách, bà cụ cầm vòng tay yêu thích không rời tay, cũng không nói Giang Ninh gì nữa, không nhịn được đeo lên tay, liên tục hỏi Tô Cầm vòng này có đẹp.
không.
Tô Cầm nào dám nói không đẹp, chỉ là trong lòng cũng trăm mối tơ vò.
So với một chiếc vòng tay mấy chục ngàn, bà cũng ngại lấy ra chiếc ghế massage nhà bà định tặng Lát sau, trong phòng tràn ngập mùi thức ăn, mũi Giang Ninh hơi động đậy.
“Mợ em nấu ăn ngon lắm”
Lâm Vũ Chân nhìn Giang Ninh là biết ngay tên này nổi cơn ham ăn: “Mấy năm nay em cũng chưa được ăn món mợ nấu”
Mấy năm nay là Lâm Vũ Chân không thích đến đây.
“Đồ ăn đã sẵn sàng, chuẩn bị được bưng lên đây”
Tô Cương hô một tiếng, đôi tay đang bê một bát canh nóng đem ra, cẩn thận đặt lên bàn.
Thấy Giang Ninh định đứng dậy, ông vội nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432632/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.