‘Tô Vân ngẩn ra, Tô Cương cũng sững sờ, sau đó vội xua tay: “Không được, không được, cậu là cậu cả, còn chưa đưa lì xì, sao có thể…”
“Cậu cả, cậu nhận lấy đi”
Lâm Vũ Chân lên tiếng: “Mẹ con đã dặn rồi, cậu không nhận, chúng con về kiểu gì cũng bị mắng”
r1 AM AI Tô Gương cười, thấy hơi xấu hổ, chỉ đành phải bảo Tô Vân nhận lấy, nhắc nhở: “Còn không mau cảm ơn anh rể: “Cảm ơn anh rể”
Tô Vân lí nha lí nhí, nói xong bèn le lưỡi sau đó chạy vụt đi.
Một nhà Tô Hồng ngồi bên cạnh nhìn hết tất cả, trên mặt tỏ vẻ khinh thường, tặng quà gặp mặt, lại làm như là cho.
lắm tiền lắm không bằng, đến nỗi thế sao.
Từ Minh không nói gì, vẫn bày ra cái vẻ lãnh đạo, phong thái ổn trọng, trên mặt vẫn duy trì nụ cười ung dung, tựa như cái gì cũng chẳng để vào mắt.
Mà Tô Hồng thì đang thầm phỏng đoán, bao lì xì kia có lẽ chỉ có hai ba trăm thôi nhỉ.
Con trai bà đã thành gia lập thất rồi, nếu không đưa cho nó hai ba trăm bà còn chả vui kìa.
Bà còn đang trong dòng suy nghĩ thì bông nhiên Tô Vân chạy xộc vào, mặt đỏ ửng, tỏ vẻ căng thẳng, như thể vừa nhìn thấy chuyện gì đáng sợ lắm, hơi thở cũng bát đầu đồn dập.
“Sao thế?”
Tô Cương thấy vậy liền hỏi: “Không đi giúp mẹ còn qua đây làm gì”
THÊ Giọng Tô Vân hơi run, đôi tay cầm bao lì xì, lòng bàn tay túa mồ hôi ướt đẫm.
Cô gái gọi một tiếng, sau đó quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432631/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.