Trái tim Vũ Bình chợt nặng tru. Nghiêm trọng như vậy sao? “Anh còn đứng ngây ra đó làm gì? Không mau xin lỗi tổng giám đốc Lâm đi!
” *Xin.. xin lỗi” Vũ Bình vội vàng đi tới trước mặt Lâm Vũ Chân, cúi đầu nói lí nhí chẳng khác nào một đứa trẻ làm sai chuyện.
Lâm Vũ Chân vẫn lắc đầu: “Tôi chờ thông báo của anh” Cố nối xong liền quay người ối thảñg. “2 Trái tìm Lãnh đạo Trương chợt nặng nề. Không dám đâu!
Ông ta vội vàng đi tới trước mặt Lâm Vũ Chân, mặt tươi cười nị /ổng giám đốc Lâm đừng nóng giận. Cấp dưới không biết cách làm việc, lão Lý nhất định sẽ quản giáo thật tốt, không thể bởi vậy mà làm cho công ty ngừng kinh doanh được.”
“Hôm nay tôi tới đây chính là muốn xem công ty cống hiến cho kinh tế thành phố Đông Hải tôi, còn nóng lòng làm hoạt động công ích rốt cuộc là thế nào, làm sao có thể ngừng kinh doanh được chứ?”
Lâm Vũ Chân không biết người trước mắt là ai, nhưng cô nhìn ra được ông ta chắc chắn có thân phận không bình thường.
“Chúng tôi chưa nhận được thông báo.”
Gô nghiêm túc nói.
“Thông báo!
Thông báo!
” Cục trưởng Lý vội nói: “Tôi lập tức sẽ cho người gửi công văn thông báo tới!
” Ông ta nói xong liền gọi điện thoại.
Lúc này Lâm Vũ Chân mới gật đầu: “Nhưng rất nhiều nhân viên của tôi đã rời đi rồi, không có cách nào tiếp đón các ngài được.”
“Không sao không sao, các cô làm việc vất vả, nghỉ ngơi một ngày cũng được, hôm khác tôi sẽ tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432595/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.