Giọng nói của Liễu Phi Tuyết như một dòng suối mát lạnh, bỗng chốc xua tan cơn thịnh nộ đang điên cuồng sục sôi trong lòng Huỳnh Nhân.
Cơ thể anh chấn động, cuối cùng vẫn không ném Đổng Ý Hành xuống, nhưng cũng không kéo anh ta lên, để anh ta lửng lơ giống như thằn lằn vậy.
Mưa gió bên ngoài càng dữ dội, sấm sét gầm trời, như thể muốn hủy diệt thế giới tội ác này vậy, trong lòng Huỳnh Nhân lại tĩnh lặng, để mặc cho Liễu Phi Tuyết ôm lấy.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, anh cảm nhận được bờ vai của Liễu Phi Tuyết đang khẽ run run.
Cô cố gắng kìm nén tiếng khóc, nhưng vẫn bị Huỳnh Nhân nhận ra.
Anh nhìn tia sét lóe sáng không ngừng, giọng nói trầm thấp, hơi bất đắc dĩ. "Anh đã từng hứa rằng sẽ không để cho em khóc nữa, sao em lại khóc rồi?"
Liễu Phi Tuyết thôi khóc hóa cười, nhưng đôi mắt vẫn đỏ bừng, ôm Huỳnh Nhân càng chặt hơn.
"Em không muốn anh giết người, cho dù người khác làm gì với chúng ta, chúng ta cũng không thể làm như thế, anh có Tiểu Như, còn có em... Năm năm qua bọn em không có anh, không muốn để mất anh nữa."
Huỳnh Nhân lặng thinh, khép đôi mi một cách nặng nề.
Trong lúc Huỳnh Nhân yên lặng, cả căn phòng đều im thin thít. Thiều Gia Nguyệt, Thẩm Thanh Vân và toàn bộ đám cậu ấm đều nhìn anh với vẻ hoặc là phức tạp hoặc là khiếp sợ.
Sau đó, tất cả mọi người đều nhận ra sát ý rét lạnh thấu xương trong phòng đang rút đi từng chút một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hac-am/356626/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.