Chỉ cần Tần Lương Ngọc chết, nhà họ Khổng và Đế Vương Các đều sẽ lập tức chiếm lấy thành Đại Phong.
“Dù sao thì ông cũng được coi là người trong hoàng tộc. Lẽ nào đây là cách cư xử của ông sao?” Tiêu Chính Văn lạnh lùng nhìn Azig.
“Hừ! Tiêu Chính Văn, cậu đừng đắc ý quá sớm! Một khi Tần Lương Ngọc chết, thành đại phong này sẽ như rồng mất đầu, cho dù nhà họ Võ và nhà họ Bạch giúp cậu thì cũng không thể đấu lại nổi mấy thế lực lớn cùng hợp lực đâu!”
“Cho dù Đại La Kim Tiên đến thì cũng không thể cứu nổi cậu và điện Thần Long!”
Phương Thế Vũ nói xong lại phun ra một ngụm máu lớn, cho dù như vậy, trên mặt ông ta vẫn lộ ra vẻ đắc ý.
Mặc dù nhà họ Phương chưa được như ước nguyện, nhưng Tiêu Chính Văn và Tần Lương Ngọc chắc chắn sẽ chết. Có nhiều người chôn cùng như vậy, cho dù là chết, ông ta cũng cảm thấy mãn nguyện.
“Nếu tôi nói, Tần Lương Ngọc sẽ không chết thì sao?, Tiêu Chính Văn nhìn chằm chằm vào Phương Thế Vũ bị thương nặng không đứng dậy nổi.
“Ha ha! Thọ nguyên của Tần Lương Ngọc đã tận, một tên tiểu bối trong giới thế tục như cậu dựa vào cái gì để cứu bà ta?”, Phương Thế Vũ chế nhạo.
Tuổi thọ của một người sắp cạn kiệt, cho dù không bệnh nặng hay bị thương thì ngay cả những nhân vật tài giỏi như Viên Thiên Canh cũng bất lực, Tiêu Chính Văn còn có thể dùng cách gì?
“Cứu chị ấy có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-bat-bai-tieu-chinh-van-truyen-chu/3927270/chuong-4008.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.