Trên đường tới đây, Khổng Tuyên còn bày cho Chu Thụy Chân một ý đồ vô cùng nham hiểm.
Đó là trước tiên mời đám người Tiêu Chính Văn về trang viên, sau đó tổ chức một bữa tiệc đặc biệt cho ba người họ, đồng thời hạ độc vào đồ ăn và rượu, để đám người Tiêu Chính Văn hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng, sau đó tra tấn dã man.
Nếu đám người Tiêu Chính Văn còn không chịu phục tùng thì sẽ dùng thế lực của bọn họ trong giới thế tục, bắt người nhà của đám người Tiêu Chính Văn đến thánh vực, lấy tính mạng của người nhà để đe dọa.
“Bây giờ cậu mới nhớ ra chúng ta là người một nhà sao? Mấy tiếng trước, lúc cậu đuổi cậu Tiêu ra khỏi trang viên, thái độ của cậu rất khác!”
Lý Chính Đạo lạnh lùng đáp.
Từ ánh mắt thâm độc của Khổng Tuyên, Lý Chính Đạo đoán rằng đó là con cháu của Khổng Khâu, người mang đặc tính nham hiểm của Khổng Khâu, hiến kế thâm độc cho Chu Thụy Chân, cho nên Chu Thụy Chân mới ăn nói khép nép như vậy.
Nhưng càng như vậy thì càng không thể khiến Tiêu Chính Văn lấy thân mạo hiểm.
Cùng là thế tử, Lý Chính Đạo biết rất rõ người nhà họ Khổng đều vô cùng nham hiểm, chỉ có người thường không nghĩ ra được chứ không có gì bọn họ không thể làm.
“Ông Lý, ông nói vậy không đúng! Anh Tiêu, chắc anh vẫn chưa biết tôi là ai nhỉ? Tôi là cháu trai đời mười tám của Khổng Khâu, tức là con cháu nhà giáo dục vĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-bat-bai-tieu-chinh-van-truyen-chu/3926130/chuong-2867.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.