Lúc nhìn thấy Theodore, Lodiwe và Canon vội vàng cúi đầu, thậm chí còn không dám nhìn vào ánh mắt của Theodore.
Bọn họ đang quỳ gối nhận sai trước hai võ giả bình thường, chuyện này khiến lâu đài Versailles vô cùng mất mặt.
Theodore không thèm liếc nhìn bọn họ, bởi vì loại người này chẳng có giá trị gì đối với Theodore.
Thứ hắn cần là lợi ích thiết thực nhất. Mà trận chiến này đã khiến Theodore thấy được giá trị của Long Hình và Long Nguyệt, càng khiến Theodore thêm ngưỡng mộ Tiêu Chính Văn.
Long Hình và Long Nguyệt hơi sững sờ trong chốc lát, sao Theodore lại tới đây?
Lẽ nào muốn báo thù cho Lodiwe và Canon sao?
Nhưng trông Theodore mặt mày hớn hở, chẳng có chút thù địch nào cả, nụ cười trên mặt cũng vô cùng chân thành.
Đúng lúc này, một giọng nói từ xa đột nhiên truyền tới, cướp lời của Theodore: “Anh Tiêu, những chuyện xảy ra trước đây chỉ là hiểu lầm thôi, chúng tôi chân thành mong muốn anh có thể gia nhập cùng chúng tôi!”
“Hơn nữa, chúng tôi có thể đối đãi với anh và hai thuộc hạ của anh như vệ sĩ thân cận của chúng tôi!”
Vừa dứt lời, Chu Thụy Chân và Khổng Tuyên đã đến quảng trường.
“Chu Thụy Chân, cậu không cảm thấy nói lời này hơi lạc lõng sao?”
Lý Chính Đạo lạnh lùng hỏi.
Trước đây hắn đối xử với Tiêu Chính Văn thế nào chứ?
Hắn sai Tiêu Chính Văn làm việc vặt, thậm chí còn đuổi Tiêu Chính Văn ra khỏi bữa tiệc, bây giờ lại muốn lôi kéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-bat-bai-tieu-chinh-van-truyen-chu/3926129/chuong-2866.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.